Ngày xưa, một số loài vật có hình dạng khác bây giờ. Chuột túi không đuôi còn gấu túi có đầu tròn to. Chuột túi Miaram, Chuột túi Warrin và Gấu túi là những người bạn tốt. Chúng sống cùng nhau trong một túp lều mà Warrin đã dựng bằng vỏ cây
Tuy chúng thích bên nhau nhưng ban đêm Miaram muốn ngủ bên ngoài nên chú ta đã giễu cợt Warrin lúc nào cũng muốn ngủ trong lều.
“Lại đây Warrin, ngủ ngoài này cùng mình đi”, Miaram nói. Còn gì tuyệt hơn khi được ngắm nhìn những vì sao vào ban đêm lại còn có thể lắng nghe tiếng gió mát mẻ luồn trong những rặng cây nữa chứ.”
“Ngoài đó lạnh lắm" Warrin khụt khịt đáp lại, “thỉnh thoảng trời còn mưa nữa. Mình có lẽ bị ướt mất! Mình chỉ thích ngủ trong lều với một đống lửa nhỏ để sưởi ấm thôi.”
Chuột túi Miaram chắc chắn sẽ không chập nhận điều đó: "Cái lều vỏ cây của cậu vừa tối tăm lại vừa hôi hám. Còn gì tuyệt bằng khi ngủ ngoài trời trong không khí trong lành dưới bầu trời sao rực sáng!"
“Không, cảm ơn,” Warrin nói. “Mình sẽ ở trong chiếc lều của mình ở đó mới thoải mái.”
Miaram bắt đầu mất kiên nhẫn. “Cậu quá sợ hãi khi ngủ ngoài này với mình. Cậu sợ chạm phải một cơn gió nhẹ chứ gì.”
“Mình không sợ” Warrin khụt khịt nói. “Là mình chỉ thích ngủ trong lều vỏ cây của mình mà thôi!”
Miaram vẫn tiếp tục chế nhạo Warrin như thế cho đến một đêm nọ Gấu túi đồng ý ngủ ở ngoài trời. Xuốt đêm đó chú ta cảm thấy thật lạnh nên bước lạch bạch trở lại bên trong chiếc lều. Chú chuột túi này đã cười nhạo chú
Dù tất cả mùa hè họ chơi với nhau như những người bạn nhưng đôi khi Miaram vẫn chế giễu chiếc lều của Warrin
Rồi mọi thứ đã thay đổi khi mùa đông kéo đến. Những cơn gió trở nên càng lạnh hơn khi đêm xuống trong khi Miaram ngủ ngoài trời. Lúc đầu cậu không bận tâm. Cậu rúc vào một thân cây để che chắn cho chính mình và cười chê ý nghĩ của Warrin trong chiếc lều hôi hám của cậu ta. “Wombat sẽ không dám đối đầu với cơn gió này giống mình đâu” cậu tự nhủ. Cơn gió mỗi lúc một trở nên mạnh và lạnh hơn. Miaram cuộn mình lại thành một quả bóng chặt ôm chặt lấy cái cây của mình.
Cậu tự nhủ rằng rồi cơn gió đó sẽ không làm hại cậu - cậu không sợ mà. Khi trời bắt đầu đổ mưa thì cậu lẩm bẩm, “Một luồng gió và một cơn mưa bé tẹo thế sẽ chẳng hề hấn gì với ta cả. Ta cóc sợ.”
Lại một đêm nọ, những luồng gió quất vào chú Chuột túi này cùng với những hạt mưa giống như những chiếc kim sẵc nhọn bằng băng. Miaram thật ướt và lạnh nên cậu không thể chịu đựng được nữa. Cậu lộn đôi chân sau lên trên và bị cơn gió đó cuốn đi, rồi nhảy lò cò tiến về phía chiếc lều vỏ cây.
“Mình đây!”, Miaram vừa thét lên vừa đập vào cánh cửa. “Hãy để mình vào với nào!”
“Không!” Gấu túi la lên. “Không đủ chỗ nữa rồi.”
Hàm răng của Miaram va vào nhau nghe lập cập. Cậu trở nên giận dữ và đẩy mạnh vào cái cửa cho đến khi nó mở ra. “Giờ mình đã ở trong rồi - còn các cậu sẽ không đủ khoẻ để ném mình ra ngoài đâu!”
“Hừm,” Warrin khịt khịt mũi tỏ vẻ. “Thôi được, ngủ đằng kia - trong góc vậy. Cả bọn các cậu sẽ bị ướt còn mình không muốn bị nước mưa rỏ vào người đâu đấy.” Gấu túi lại duỗi thắng người ra gần nhóm lửa và ngủ tiếp.
Miaram nằm xuống phía trong góc nhưng có một cái lỗ trên bức tường của chiếc lều nên gió và mưa luồn vào. Cậu không tài nào làm khô hay sưởi ấm được cho chính mình. Đốm lửa phụt tắt mà Warrin cũng chẳng nhận ra. Khi ngủ cậu ngáy và thỉnh thoảng lại cười vì đang trải qua một giấc mơ đẹp. Điều này làm cho Miaram càng thêm bực.
Sáng ra người cậu cứng nhắc và đau. Cậu bước tệp tễnh ra ngoài và nhặt lấy một cục đá to. Khi trở vào lều Warrin đang vừa vươn người vừa ngáp khi mới tỉnh ngủ. Miaram vừa thả cục đá rơi vào đầu Warrin vừa làm bẹt cả trán lại vừa làm cho cậu cảm thấy sửng sốt.
“Đó để đền bù cho việc không giúp mình giữa ấm và khô đấy,” Miaram nói. “Và từ giờ trở đi cậu sẽ xuốt đời sống trong một cái lỗ ẩm ướt. Cái trán bẹt dí kia và ngôi nhà lạnh lẽo đó của cậu sẽ nhắc cậu nhớ đến cái đêm hôm qua.”
Từ đó, Warrin và Miaram không còn trò chuyện hay vui chơi cùng nhau nữa, riêng Warrin có ý định báo thù.
Cậu làm một cái xiên và đợi cho đến lúc Miaram bận tự mình làm vệ sinh. Sau đó cậu dùng tất cả sức mạnh của mình phóng cái xiên đó và nó đã chọc vào người chú chuột túi này ở phần xương cụt. Miaram thét lên đau đớn và cố lôi cái xiên ra ngoài nhưng nó đã bị đính chặt vào đó.
“Từ giờ trở đi nó sẽ là cái đuôi của cậu,” Warrin kêu lên “và cậu sẽ không bao giờ có nhà để ở!”
Đó là lý do vì sao loài gấu túi lại có những chiếc trán bẹt dí và sống trong những cái hang tối tăm, ẩm thấp dưới mặt đất và tại sao chuột túi lại có những chiếc đuôi dài và luôn ngủ ngoài trời dưới bầu trời sao.
Chuyện cổ Thổ dân Úc.


Đăng nhận xét
0 Nhận xét