Ngày xưa, có một thương nhân buôn vải người Ả Rập tên là Ajab cùng bạn bè đi thuyền buồm. Họ tận hưởng chuyến đi, ăn uống và nhảy múa suốt dọc đường. Bỗng nhiên, một cơn bão nổi lên trên biển. Nó phá hủy hoàn toàn con tàu. Tất cả bạn bè đều chết đuối trừ Ajab. Ông cố gắng bơi được vào bờ. Ông kiệt sức và mệt mỏi. Vả lại, ông còn đói. Ông đi tìm thức ăn nhưng không thấy gì. Anh ta quay trở lại đất nước mình.
Một lúc sau, ôngh nghe thấy tiếng động phát ra từ bờ biển. Ông thấy một con tàu đang tiến lại gần. Anh nghĩ trên tàu có thể có cướp biển hoặc thậm chí là thú ăn thịt người. Vì vậy, ông nhanh chóng nấp sau một cái cây để giữ mạng và theo dõi động tĩnh của những người lạ mặt.
Con tàu dừng lại trên bờ biển. Một vài nô lệ xuống tàu. Họ mang theo xẻng. Họ tiến lên và đào một cái hố. Sau đó, họ mang những chiếc giỏ lớn từ tàu xuống và đặt xuống hố. Họ đi lên đi xuống bằng những bậc thang mà họ đã tạo ra. Ajab ngạc nhiên khi thấy những hoạt động kỳ lạ của họ. Sau đó, những nô lệ bỏ đi. Một ông lão cùng một cậu bé tám tuổi đến và bước vào hố.
Ajab mải nghĩ, ‘Những người này là ai? Tại sao họ lại đến đây? Họ đang làm gì trong cái hố ấy?’ Trong khi Ajab đang nghĩ về điều đó, ông lão bước ra khỏi hố, nhưng ông ta không mang theo đứa nhỏ. Ông ta bỏ đi mà không có cậu bé. Trước khi rời đi, họ lấp cái hố lại. Tất cả điều này khiến Ajab càng nghi ngờ hơn về ý định của những người này. Anh nghĩ, ‘Có vẻ như những người này đã chôn sống đứa trẻ.’
Anh ta nghĩ đến việc cứu đứa trẻ. Vì vậy, anh ta nhanh chóng xúc bùn khỏi hố và bước xuống những bậc thang. Ở đó, anh nhìn thấy một cánh cửa. Anh ta mở cửa và bước vào bên trong. Có vài ngọn nến được thắp sáng. Anh ta thấy những giỏ đầy thức ăn và cậu bé đang chơi cờ.
Thấy người lạ mặt, cậu bé sợ hãi. Cậu nép sau giường và nhìn chằm chằm vào Ajab. Thấy cậu bé sợ hãi, Ajab an ủi cậu, “Cháu không phải sợ ta. Ta muốn giúp cháu. Hãy nói cho ta biết những người này là ai và tại sao họ lại bỏ cháu lại đây.”
Lúc này cậu bé cảm thấy nhẹ nhõm hơn và nói: “Tên cháu là Haroon. Cha cháu tên là Rashid. Ông ấy là một trong những người bán đồ kim hoàn giàu nhất Baghdad. Cháu là con trai duy nhất của cha cháu. Cháu được sinh ra nhờ phước lành của Thánh Pir Baba. Nhưng Thánh Pir Baba đã nói rằng cháu sẽ sống không lâu. Năm tám tuổi tính mạng cháu sẽ rất nguy. Cha cháu đã tham khảo ý kiến của nhiều thầy bói và các nhà chiêm tinh, tất cả đều nói rằng cháu sẽ sống rất ngắn. Điều này khiến cha cháu rất buồn. Ông ấy muốn tìm cách cứu mạng cháu. Một trong những nhà chiêm tinh nói với cha cháu: “Con trai ông đang gặp nguy hiểm đến tính mạng từ một người tên là Ajab. Nếu ông có thể cứu con trai mình khỏi Ajab trong lúc cậu bé đang tám tuổi, con trai ông sẽ sống lâu.” Cậu bé tiếp tục: “Cha đã giấu cháu ở đây để Ajab không thể làm hại cháu. Cháu sẽ tròn tám tuổi sau bốn mươi ngày nữa. Sau đó, cháu sẽ có thể sống lâu hơn.”
Nghe cậu bé nói, Ajab nghĩ: “Tại sao mình lại giết một cậu bé vô tội như thế? Cậu bé này đáng yêu quá, ai cũng sẽ yêu mến cậu. Thầy bói chắc chắn đã sai.”
Haroon hỏi ông: “Chú ơi, chú vẫn chưa kể về bản thân mình. Chú là ai? Chú đến từ đâu?” Ajab nói: “Ta là một người buôn vải. Ta đang đi làm ăn.” Như vậy, Ajab đã kể về bản thân mình. Nhưng ông không nói tên mình. Ông đã quyết định chứng minh các thầy bói đã sai.
Ông nói với Haroon: “Con trai! Con không cần phải sợ ai cả. Ta ở đây để bảo vệ con. Giờ đây, trách nhiệm của ta là cứu con khỏi mọi nguy hiểm. Chừng nào ta còn ở đây, không ai có thể làm hại con.”
Những lời nói của người lạ khiến Haroon rất vui mừng. Cậu bé trở nên không sợ hãi. Chẳng mấy chốc, cậu hòa nhập với Ajab và bắt đầu gọi ông là chú của mình.
Ajab cũng chăm sóc Haroon rất chu đáo. Ông chơi đùa với cậu bé và thậm chí còn kể chuyện để giúp cậu vui vẻ. Cả hai cùng ăn, chơi và ngủ với nhau. Cứ như vậy, họ đã trải qua ba mươi chín ngày hạnh phúc bên nhau. Chỉ còn ngày thứ bốn mươi nữa là đến hạn chót chấm dứt mối nguy hiểm.
Vào ngày thứ bốn mươi, Ajab sửa soạn giúp Haroon. Cả hai cùng ăn sáng. Họ chơi cờ cả ngày. Đến chiều tối, Haroon thấy đói. Cậu ấy xin Ajab cho ăn. Ajab nói, “Chờ chút, ta sẽ lấy dưa hấu cho con.” Ông chọn một quả dưa hấu từ một trong những chiếc giỏ và hỏi tìm con dao. Haroon chỉ vào cái kệ gần giường mình. Khi Ajab đang cố lấy dao, một con bọ cạp chích vào chân ông. Vì đau đớn, ông co rúm lại và ngã đè lên Haroon. Con dao đâm trúng lòng bàn tay của Haroon, cậu ấy kêu lên đau đớn. Ajab vội đứng dậy và băng bó vết thương cho Haroon. Nước mắt ông trào ra.
Thấy Ajab khóc, Haroon hỏi: “Chú ơi, cháu khóc vì đau, nhưng sao chú lại khóc?”
Ajab đáp: “Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc. Chú chưa từng nói với cháu rằng chú là Ajab. Cha cháu đã giấu cháu ở đây vì chú. Nhưng chính ngày hôm đó, chú đã quyết định sẽ bảo vệ cháu bằng mọi giá. Nếu cháu bị giết bởi nhát dao, ai sẽ kể cho cha cháu biết chúng ta đã trải qua bốn mươi ngày như thế nào?”
Haroon ôm chầm lấy chú mình và khóc vì hạnh phúc.
Đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng bước chân như thể có người đang đến. Chẳng mấy chốc, cha của Haroon xuất hiện cùng với những người hầu. Haroon chạy đến ôm chầm lấy cha. Cậu kể cho cha nghe mọi chuyện về Ajab. Cha cậu ôm Ajab rồi cảm ơn ông.



Đăng nhận xét
0 Nhận xét